Vietnam In My Heart


Vietnam in my heart (Việt Nam trong tim tôi) is a weekly program on VTV3, kind of combination of talk show and reality program. Participants are foreigners who live and work in Vietnam, or they are proficient in Vietnamese, or consider Vietnam as second homeland, and involve in activities for the benefit of community.


The 30-min program helps the audience to understand more about their lives, the reason they choose Vietnam, and their contributions to Vietnam in economy, culture, society, art, and so on.

The “Vietnam in my heart” is broadcasted at 8:45 every Saturday and Sunday on VTV3, playback at 16: 50 on Monday and Tuesday.



I cannot find English version of this website, so I want to translate summary of foreign participants in this program. They are all very interesting, for me, in someway. Maybe because of their love for Vietnam :)

Mr. Bernard Kervyn (Belgian) is widely known by his dear name “Mr. Vietnam” because everyone is surprised by his understanding about the country and people of Vietnam. More than 19 years living in Vietnam, Bernard has created employment and vocational training to help thousands of poor livelihood from Binh Thuan, Dong Nai to Hau Giang. He supports students making cards from recycled paper, opening shops to sell handicrafts so poor people can sell small items they create. He is implementing several projects to assist the poor to develop livestock and farming and he pays special attention to the issue of education for children in remote areas.
Video part 1:
Video part 2: Continue reading

Note : Quotes


A note for myself about quotes I like. Now and Then.

The price of being a sheep is boredom. The price of being a wolf is loneliness. Choose one or the other with great care. ~ Hugh MacLeod

– We must be courageous but also reasonable. The world admires us for walking a tightrope without falling off. It asks us to keep our balance. ~ Lech Wałęsa

– The pleasure of all reading is doubled when one lives with another who shares the same books. ~ Katherine Mansfield

– The story of a love is not important. What is important is that one is capable of love. It is perhaps the only glimpse we are permitted of eternity. ~ Helen Hayes

– Where there’s a will, there’s a way. (My most favorite quote since secondary school).

– Walk as if you are kissing the Earth with your feet. ~ Thich Nhat Hanh.

– To be beautiful means to be yourself. You don’t need to be accepted by others. You need to accept yourself. ~ Thich Nhat Hanh.

– Tùy duyên là hoan hỷ chấp nhận những gì xảy ra trong hiện tại, tạm ngưng tranh đấu và bình thản chờ đợi nhân duyên thích hợp hội tụ. ~ Minh Niệm.

– I always like walking in the rain, so no one can see me crying. ~ Charles Chaplin

– To lose balance sometimes for love is part of living a balanced life. ~ Elizabeth Gilbert (Eat, Pray, Love)

– Love me little, love me long (Càng thắm thì càng chóng phai, thoang thoảng hoa nhài càng đượm thơm lâu).

– We can live without religion and meditation, but we cannot survive without human affection. ~ Dalai Lama

– A flower does not think of competing to the flower next to it. It just blooms. ~ Sensei Ogui Continue reading

Ông ngoại

Nhớ ông ngoại và ông nội :)

Thích Học Toán

Ngày xưa, những ngày gần Tết rét cóng. Các cụ già thi nhau ngỏm. Tuần sau có giỗ cả ông nội và ông ngoại.

Ông nội mất trước khi tôi sinh. Tôi chỉ biết một vài câu chuyện về ông nội qua lời kể của bố, bác Du và chú Văn. Ông cả đời làm ông giáo nghèo. Bố tôi có lần vác bộ cả bao gạo mấy chục cây số từ lên Hà Đông nơi ông dạy học. Cả đời ông chỉ mơ xây được cái “nhà tây”, tức là nhà mái bằng. Xây xong cái nhà tây thì ông mất. Nghĩ đến ông, thấy thương ông, thương bố và các bác.

Vì chưa gặp ông bao giờ nên tôi chỉ lưu trong đầu mình tấm ảnh của ông nội. Tuy thân thương, nhưng có gì đó xa cách và trừu tượng. Ngược lại với ông ngoại. Vì ở…

View original post 821 more words

Stop Reading Lists of Things Successful People Do

Who doesn’t love a “how to succeed” list? They’re fun to read and easy to share, which perhaps explains why there are so many of them. And the advice they give often sounds reasonable: The World Economic Forum published a post, in cooperation with Business Insider, listing 14 things successful people do before breakfast. It includes items such as drinking water and making your bed. A list that Forbes published claims every successful person shares this quality: “They know when to stay and when to leave.” This list, from Entrepreneur, advises readers to stop seeing problems, and start seeing opportunities; this one, from Inc., encourages readers to give up needing approval and fixating on their weaknesses.

But as palatable as these lists are, they can do damage. There are several reasons why they may be not only useless but also potentially harmful to decision makers, managers, and entrepreneurs.

Evidence is anecdotal. Most of the advice these lists contain is based on subjective interpretations of personal accounts, not on systematic, scientific analyses. Unless advice has been evaluated through evidence-based methods, you can’t judge its validity. In addition, half-baked analyses of anecdotal evidence often blur the lines between cause and consequence. Is someone successful because they avoided meetings, or are they able to avoid meetings because they are successful? A host of behaviors that successful people supposedly share — not caring what others think of them, avoiding meetings, putting first things first, saying no to almost everything — may be luxuries that only the extremely successful can enjoy, and only after they became successful in the eyes of others. Thus some behaviors are what success has brought them, and not the other way around.

Research doesn’t always transfer to different contexts. Some lists do draw heavily from research, like this 2011 one, published by HBR. But academic research is often very context-specific. Take the case of grit as a precursor of success. While psychologist Angela Duckworth’s research and TED talk on the subject are compelling, a recent meta-analysis on the effectiveness of the trait casts doubt on its extensive benefits. As often happens with complex problems, the solutions and their applications are more nuanced than the forms they’re presented in and depend heavily on the context and circumstances in which people find themselves.
Continue reading

How to Improve Your Sales Skills, Even If You’re Not a Salesperson

At some point in your career, even if you’re not a salesperson, you’re going to have to sell something — whether it’s your idea, your team, or yourself. So how can you improve your sales skills, especially if you don’t pitch people often? What should you focus on first? And what should you do if you lose a sale?

What the Experts Say
Selling has a bad rap, says Thomas Steenburgh, professor at the University of Virginia Darden School of Business. “Very few parents say they want their kids to grow up to be a salesperson,” he says. His MBA students are no different. “Many of them tell me that sales is something they never want to do in their careers.” And yet, he says, “Sales is the most fundamental skill.” Scott Edinger, the founder of Edinger Consulting Group and the author of The Hidden Leader, says that the resistance to sales stems from an “antiquated idea that selling is pushing people to buy something they don’t want, don’t need, or can’t afford.” But that notion is outdated. “Selling is moving somebody else to action,” he says. And that is part and parcel of professional life. “If you look at things you do over the course of your day, from internal meetings with colleagues to clients calls, almost all of your interactions involve some form of selling.” Here’s how to get better at it.

Getting comfortable with sales requires an “understanding of what selling is,” says Edinger. Move beyond the used car salesman cliché. “Selling is not about putting undue pressure on and talking incessantly,” all while “wearing a light blue polyester suit,” he says. Rather, selling “is persuading, inspiring, and leading.” Your goal is “to work in collaboration” with a client or colleague “to drive change.” To get into the right mindset, Steenburgh recommends reflecting on your past positive experiences as a customer. “When you think about the best sales interactions you’ve had in your life, it’s almost like the salesperson wasn’t there,” he says. The seller was just “a person who’d taken a genuine interest in your problem and was helping you solve it.”

Put yourself in your counterpart’s shoes
“People buy for two reasons,” says Steenburgh. They either have a business problem that needs to be solved or they have a personal need, such as a desire to move up in the organization” that your idea helps accelerate. It’s your job to figure out your customer’s motivations: “What would it take to get your boss to sign off on a project or to get your clients excited about what you have to offer?” says Edinger. Do your research by talking with the people you’re trying to win over, and others in the know, well in advance of making your proposal. Think about what information you need to uncover. “Be empathetic. Focus on understanding the other party — what they need to accomplish and how they measure success.” This will help you tailor your recommendations. Continue reading

“Cần cù là huyền thoại, hiếu học là ngộ nhận”

GS. Trần Ngọc Thêm không ngần ngại gọi những giá trị mà chúng ta vẫn tự hào lâu nay – sự cần cù và hiếu học – là “huyền thoại”.

Ông đã có cuộc trò chuyện với Vietnamnet, lý giải vì sao ông lại “chỉ mặt đặt tên” như vậy. Ông cũng chia sẻ những nghiên cứu sâu hơn về giáo dục cũng như những giá trị của cá nhân trong thời kỳ mới.


GS Trần Ngọc Thêm (Ảnh Thành Long)

“Không thể tự khen là cần cù được”

Cần cù và hiếu học lâu nay được xem là niềm tự hào của người Việt chúng ta. Nay ông kết luận rằng những phẩm chất này chỉ là huyền thoại thì quả là một cú sốc…

– Nếu chỉ là một công dân, đúng là tôi cũng nghĩ rằng cần cùhiếu họclà những phẩm chất đáng tự hào vì hầu như đâu đâu và ai ai cũng nói như vậy. Và có lẽ sẽ có cảm giác bất bình với kẻ dám kết luận rằng những phẩm chất này chỉ là huyền thoại.

Nhưng tôi là nhà khoa học và người làm khoa học thì phải có trách nhiệm đi tìm sự thật và tôn trọng sự thật.

Vậy thì về mặt khoa học, sự thật này như thế nào?

Cần cù, hiếu học thường được xem là những phẩm chất chung của Đông Á. Cùng là cần cù, hiếu học nhìn bề ngoài thấy giống nhau, thực ra là giữa Việt Nam với Đông Bắc Á rất khác nhau.

Mọi phẩm chất của con người đều là do hoàn cảnh sống tạo nên. Điều kiện tự nhiên Đông Bắc Á rất khắc nghiệt nên người Đông Bắc Á thật sự cần cù − Nhật Bản, Hàn Quốc là những điển hình của đức tính cần cù ấy.

Còn Việt Nam và Đông Nam Á là khu vực vốn được thiên nhiên ưu đãi nên không thể có phẩm chất ấy.

Sở dĩ lâu nay các học giả Việt Nam và cả nhiều người nước ngoài nghĩ rằng người Việt cần cù là do bị đặc điểm của nghề trồng lúa nước đánh lừa.

Trồng lúa nước là nghề mang tính thời vụ rất cao. Gặp lúc gieo cấy hay vào vụ gặt thì hình ảnh dễ thấy là người nông dân Việt đầu hôm sớm mai bán mặt cho đất, bán lưng cho trời – đúng là cần cù thật. Nhưng xong việc thì lại chơi.

Khoảng thời gian giữa cấy và gặt rất dài, là lúc chúng ta nghỉ ngơi, ăn chơi liên miên: “Tháng giêng là tháng ăn chơi/ Tháng hai cờ bạc, tháng ba hội hè/ Tháng tư đong đậu nấu chè/ Ăn tết Đoan Ngọ trở về tháng năm…”.

Bây giờ vẫn thế. Con người nông dân đi vào công sở, cộng với tổ chức quản lý kém…, nên người Việt về cơ bản vẫn ham chơi bời, lễ hội, đàn đúm, “buôn dưa lê” và nhậu nhẹt. Nên mới có tình trạng 30% công chức sáng cắp ô đi tối cắp ô về.

Ở một dân tộc cần cù thì các quán cà phê sẽ không đông khách đến tận 9 – 10h sáng, và buổi chiều thì từ 4h chiều trở đi các quán nhậu sẽ không nghẹt cứng hết cả như ở Việt Nam. Mà số lượng các quán cà phê và quán nhậu ở các thành phố Việt Nam thì rất nhiều.

Ở các đô thị Hàn Quốc, Nhật Bản, Mỹ… đều không có nhiều quán ăn chơi đến thế và không đông khách quanh năm suốt ngày đến thế.

Người Việt Nam có ham ăn đến thế không? Không hề. Đấy là ăn chơi, ăn để chơi chứ không phải ăn để làm việc. Tất nhiên là sống thì phải có ăn có chơi nhưng ham ăn chơi như thế thì không thể tự khen là cần cù được!

Hiếu học là sự ngộ nhận

Còn sự hiếu học thì sao, thưa ông? Tại sao ông cho rằng nó là huyền thoại chứ không phải là thực tại?

Hiếu học cũng được xem là một giá trị truyền thống của văn hóa Á Đông. Song cần phải phân biệt hiếu học với hiếu danh. Continue reading

Moderator Chris Wallace was the real hero of the final US presidential debate — Quartz

It’s over! If you’re reading this, you survived the 2016 US presidential debates. Tonight (Oct. 19), the last debate between Hillary Clinton and Donald Trump was held in Las Vegas, Nevada. Chris Wallace, an anchor for Fox News, was the moderator and, well… … he did very well. Some might even call him a hero,…

via Moderator Chris Wallace was the real hero of the final US presidential debate — Quartz


Chỉ xin được làm Người

Tuấn Khanh's Blog

wishyTrong nhiều ngày liền, những lá thư mà tôi nhận được, đến từ nhiều nguồn và nhiều người nhưng tất thảy đều có chung một chủ đề, là kêu gọi ngăn chận việc hình thành một nhà máy cán thép ở Cà Ná, Ninh Thuận. Tôi không biết ai trong số họ – những con người xa lạ ấy, nhưng rõ là họ đang cố tìm mọi cách để đánh động đồng bào mình về một thảm họa chung sẽ đến.

Một bức thư khác, kêu gọi ký tên phản đối thông qua trang Trong đó, nhóm viết thư ngỏ có tên là Green Trees Vietnam hỏi một cách thống thiết rằng “bạn chưa thấy hoảng sợ hay sao?”.

Tôi đọc bức thư này trong một buổi sáng Chủ nhật, trời âm u và đầy mây mù nặng nề. Khung trời Việt Nam thật khắc khoải. Những người thốt…

View original post 1,499 more words

{Montreal} Smoked Meat ở Snowdon Deli


This gallery contains 9 photos.

Originally posted on Tho Loves Food:
English post/Bài viết tiếng Anh Chậc, bài này đáng lẽ phải hoàn thành từ tháng 3 nhưng vì lý do sức khỏe mà mình đã hoãn nó tới tận bây giờ. Tự an ủi…

Rate this: