[Poem] I Do Not Love You

XVII (I do not love you…)

I do not love you as if you were salt-rose, or topaz,
or the arrow of carnations the fire shoots off.
I love you as certain dark things are to be loved,
in secret, between the shadow and the soul.

I love you as the plant that never blooms
but carries in itself the light of hidden flowers;
thanks to your love a certain solid fragrance,
risen from the earth, lives darkly in my body.

I love you without knowing how, or when, or from where.
I love you straightforwardly, without complexities or pride;
so I love you because I know no other way

than this: where I does not exist, nor you,
so close that your hand on my chest is my hand,
so close that your eyes close as I fall asleep.

Pablo Neruda

Translated by Stephen Tapscott

My dear, “I love you straightforwardly, without complexities or pride”

Advertisements

Unknown Feeling

just today
let me rest on your shoulder
cry on your shoulder
look at you
find my inner peace
though you’re far away
and I’m deep in
my wrong illusion
my excuse
that I’m exhausted
and scared
and lost
and wanna run away
from reality
I don’t know
did we meet at wrong time
or I just feel dependent
on my own lullaby
in my dream.
no
I will be fine
tomorrow
so today
let me be vulnerable
and leave my strength behind
thank you

What it Means to Love a Libra

“We love the things we love for what they are.” ~ Robert Frost

A Libra longs for partnership, it is her heart’s forever-wish; but to love a Libra, you must love her completely.

A Libra will need space; she’ll need freedom to be who she is in any given moment. She wants to suffer, celebrate, hate and adore who she is. These things are always changing and often conflicting, because she’s constantly discovering new pieces of who she is.

She’ll never tell you something critical straightaway, instead she’ll sit with it until the perfect words ring true in her heart and ever-so-carefully move into her mouth. Even then, she might write you a letter. Because the intensity of her feelings can make the speaking of words such a task.

She loves words. She loves the magic they hold, the way they can free her (and so few things can).

So to love a Libra, understand that the words always matter—they are the brush strokes of her heart. She won’t lie, she’s no good at it. She won’t brag, for she holds words in too high esteem. Your words must never be cheapened through unfulfilled promises or patronization. If your speech is unkind, she’ll remember and the words will never hurt less.

She’s an artist, through and through. But a Libra, to survive in the world, must find her medium. The words, or paints, the delicate, mindful crease of a freshly-made bed—it’s all art to her. Beautiful pieces of anything. She needs objects and sounds and smells and textures to resonate with that place deep inside that says, “Yes. That’s it, now it is exactly right.” To love a Libra, you must know this.

She’ll need her art like you need your breath—without it, she will lose track of who she is.

You must watch the curve of her mouth; her lips will purse (ever-so-slightly) and when they do, you can rest assured that her mind wanders because her heart is not still. You’ll notice her eyes are far away; in that moment, you must let her go there—to the place where the words find their way to the air—but not for too long. She’s always in danger of escaping for too long.

She seeks stillness.

A Libra will love her body. She’ll hate her body too. But you must love it, you must always love it. You must look into her eyes and smile. Move her hair from her face so you can get a better look. You must touch the places that hardly get touched: her neck as she does the dishes, her collar bone as she types at her desk, her hip as you stand in line at the grocery store. You must weave the ordinary with the erotic. Slide your hands firmly over every inch of her skin as if it were the first time you’ve ever touched her. You must touch her. She’ll crave your embrace and wither without it. Continue reading

Quote of the Day

To light up my gloomy day…

tumblr_ljv73uQMSH1qzx5i0o1_500

You’re only human. You live once and life is wonderful, so eat the red velvet cupcake.

I literally like this quote because of my love for red velvet cupcake!

Emma-Stone-square_1_590_590_90

Confidence is the only key. I know a lot of people who aren’t traditionally ‘beautiful’ – not symmetrical or perfect-bodied or perfect-skinned. But none of that matters because all that shines through is their confidence, humor and comfort with themselves. I can’t think of any better representation of beauty than someone who is unafraid to be herself.

~ Emma Stone

Smile :)

Lấy Vợ Xấu – Vũ Trọng Phụng

Hôm qua tình cờ đọc trên mạng mấy câu chuyện về việc lấy vợ xấu trên diễn đàn, mình nhớ ngay đến truyện ngắn này của Vũ Trọng Phụng. Trăm lời mười ý, nhưng giọng văn trào phúng của Vũ Trọng Phụng luôn ẩn chứa sự châm biếm sâu cay và nhiều điều đáng suy ngẫm, không hổ danh là Balzac của Việt Nam :)

—–

Vì có “việc quan”, bữa ấy tôi phải vào tòa xứ Hà Ðông. Tôi bước chân vào công đường lúc 9 giờ sáng, phải ngồi khoanh tay đợi trên một chiếc ghế dài mãi cho đến 11 giờ. Cụ phán buồng giấy ấy, theo những thông lệ thiêng liêng của nước Việt Nam cố hữu, đã tiếp tôi bằng sự nhăn nhó, sự gắt gỏng, để mà, sau cùng, bảo tôi đến chiều thì quay trở lại để cụ tiếp một lần nữa. Tôi đã vâng vâng dạ dạ như một người công dân hiểu rõ cái quyền hạn vô hạn của một quan phán đầu tòa là thế nào.
Khi ra khỏi vườn hoa của tòa sứ, tôi phải đành đi tìm một hàng cao lâu. Và, tại đó, tôi đã tình cờ được gặp anh Doãn, một người bạn đồng học cũ ở lớp nhất một trường sơ học.
Anh ta có bộ âu phục rất chải chuốt. Xưa kia, lúc còn cắp sách, anh ta cũng đã có tính làm đỏm như một cô con gái, và mãi cho đến bây giờ, tính ấy cũng không thay đổi, sau một chặng đường mà anh ta đã đi trong mười năm. Cái cổ áo không xộc xệch một tị, đôi mũi giầy không có một hạt bụi, cái ca vát rất hợp thời trang, với cái khuy áo cài vào tử tế, đủ tỏ rằng anh thận trọng y phục lắm. Chính anh Doãn nhận được ra tôi là ai, và đã đến bên bàn tôi, giơ tay ra, kính cẩn như người ta muốn hỏi chuyện một khách lạ chưa quen biết một lần nào.
– Thưa ông, ông chắc còn nhớ tôi, tôi là Doãn, trường Sinh Từ…
– à à! Anh Doãn! Vẽ chuyện lắm! Việc gì còn xưng hô kiểu cách…

Mới có đến đấy, một người đàn bà to lớn đã bước vào, ngơ ngác đứng sau lưng anh. Doãn bèn quay lại, giới thiệu tôi là bạn; giới thiệu người đàn bà là vợ. Sau khi kéo ghế ngồi rồi, vợ anh Doãn gọi ngay một ấm chè Long Tỉnh, thạo đời như một người đàn ông “cơm hàng cháo chợ, vợ cô đầu”. Tôi nhìn người đàn bà ấy, thấy đó là một sự trái ngược với người bạn cũ. Thật vậy, đó không phải là một cặp vợ chồng tốt đôi. Tức thì tôi nhớ lại tất cả những đức tính buổi xưa của Doãn.
Anh ta vốn thông minh, lại rất có óc mỹ thuật. Không kể về y phục của Doãn xưa kia đã được cả trường khen là sang trọng, ngay đến một cái bút chì, một hộp thuốc vẽ của anh, cũng đều là những đồ dùng đắt tiền và lọc lõi vô cùng. Ngoài cái chức là một thiếu niên sành sỏi, Doãn hồi ấy lại còn được chúng tôi gọi là một chàng Don Juan. Thật thế, anh có tài ngôn ngữ, có tài văn chương, nên chim gái rất thạo. Những thiếu nữ si mê anh phần nhiều là những gái đẹp có tiếng, vì cô nào không là hoa khôi thì anh ta không thèm bắt chim! Anh đã thường khoe chúng tôi những giấy viết thư tình của anh với những cái phong bì kiểu cách, đáng bảy xu một chiếc. Trong những lúc ấy, trước sự kính phục ghê gớm của chúng bạn, anh Doãn thường đứng ưỡn ngực, chỗ cái xe đạp Peugeot grand luxe khác của anh mà rằng: “Chúng mày xem! Phi hơn người thì thôi, tao không thèm chơi”.
Bây giờ thấy anh ngồi với một người vợ không có “mỹ thuật” chút nào cả, lại thấy cái tính cầu kỳ của anh vẫn không thay đổi, tôi chợt nhớ ngay đến câu phương ngôn: “Sướng lắm thì khổ nhiều”. Ðó là một sự nhãn tiền quả báo.
Vợ anh, thật vậy, là một người đàn bà có cái nhan sắc của một người đàn ông không đẹp giai. Hai con mắt nhỏ, đôi gò má cao, cặp môi phàm phũ, dáng người thô tục, những ngón tay tròn và dài như những quả chuối ngự. Như vậy mà lại đi ăn mặc tân thời! Răng trắng nữa, trời ạ! Cái áo dài lượt thượt mầu xanh, cái quần nhiễu trắng trai lơ, đôi giầy cao gót có quai kiểu gái nhảy, với mẩu khăn vành dây, ngần ấy thứ lại càng làm lộ cái mỹ miều của sự thô tục, lại càng làm tăng cái choáng lộn của sự kệch cỡm. Ðã thế, trong khi chuyện trò, thỉnh thoảng lại chêm vào một vài câu tiếng tây, ra ý khoe khoang mình vốn là nữ học sinh. Tôi bỗng có cái cảm tưởng man mác rằng người đàn bà này, những lúc nhà vắng, hẳn đã huýt còi như một ông lính tây say rượu, hoặc là đã hát ầm ĩ bài J’ai deux amours, bài Les gars de la marine… vân vân.
Tôi không ngạc nhiên ở chỗ anh Doãn lấy vợ xấu. ở đời, tôi đã từng thấy cái câu “thánh nhân hay đãi khù khờ” hiện ra nhiều sự thực và càng những thằng “thiên tinh địa quỷ” như Doãn mới lại càng… chết; anh ta muốn chừng như cũng đoán nổi cái ý nghĩ kín đáo ấy trong lòng tôi.
Trong khi còn nói những chuyện nắng mưa theo khách sáo, chưa kịp gọi món ăn nào cả, vợ anh Doãn đã làm ngay một câu:
– Thôi, tôi đói lắm, cho tôi xin bát mì, rồi tôi còn đi đằng này! Hai ông xơi rượu thì cứ việc mà kề cà…
– Vâng, xin mời bác cứ tự nhiên cho tiện công việc.

Thế rồi người đàn bà ấy ăn uống nhồm nhoàm, và ho, và ợ nữa, như một người đàn ông bình dân xứng đáng. Lúc ăn xong bát mì, người đàn bà cầm hai cái đũa quệt ngang cặp môi như một bà lão nhà quê!
Sau khi vợ anh ra phố mua bán, Doãn bèn hỏi tôi:
– Chắc anh rất ngạc nhiên khi thấy một người như tôi mà lại đi lấy một người vợ như thế ấy?
Tôi vội vàng ngừng đũa, làm ra vẻ ngạc nhiên:
– Sao? Sao anh lại hỏi tôi thế nhỉ?

Có lẽ sự vờ vĩnh của tôi không được tự nhiên mấy nên anh Doãn mỉm cười mà rằng:
– Chà! Cái thằng mới sính đóng kịch làm sao! Thôi, trong chỗ chúng ta, tôi cho phép anh cứ việc nói thẳng những điều anh nghĩ.
Tôi bèn nói:
– Vợ chồng là duyên số. ở đời này không phải hễ mình muốn thì là được và không muốn thì là thoát.
Doãn gật đầu:
– Thật thế. Và, tôi xin kể vì lẽ gì mà tôi lại lấy nhà tôi.
Tôi giơ tay ngăn lại:
– Khoan đã! Thế anh có yêu vợ anh không? Vợ chồng anh có được hưởng hạnh phúc không? Nếu không, xin đừng kể chuyện.
– Có chứ! Chúng tôi yêu nhau và hưởng hạnh phúc cũng như những cặp vợ chồng chẳng biết hạnh phúc và ái tình là cái gì.

Từ đây trở đi là lời anh Doãn: Continue reading

World of Cats – Fishing Cat

Cats are afraid of the water. However, in Vietnam, there is a cat species which is good at swimming and fishing …

Fishing Cat (scientific name – Prionailurus viverrinus) is a medium-sized wild cat. It lives in South and Southeast Asia, includes mangrove forests in the Mekong Delta, Vietnam.

Regarding the shape, Fishing cat is very similar with the wildcat but it is bigger. Like keen swimmers, rather than hunting terrestrial prey such as other species of cat, fishing cats search for food under water, especially fish. They can grab their prey from above, also can dive deeply to the bottom of the water to chase fish. Kittens are familiar with the water when they are very small.

Currently, due to excessive hunting for meat, fur or pet and destruction of wetland habitats make this unique cat species at risk of extinction if they are not protected well.

This slideshow requires JavaScript.

A Daddy’s Letter to His Little Girl

Lovely and Caring Daddy’s Letter to His Little Girl (About Her Future Husband)

Dear Cutie-Pie,

Recently, your mother and I were searching for an answer on Google. Halfway through entering the question, Google returned a list of the most popular searches in the world. Perched at the top of the list was “How to keep him interested.”

It startled me. I scanned several of the countless articles about how to be sexy and sexual, when to bring him a beer versus a sandwich, and the ways to make him feel smart and superior.

And I got angry.

Little One, it is not, has never been, and never will be your job to “keep him interested.”

Little One, your only task is to know deeply in your soul—in that unshakeable place that isn’t rattled by rejection and loss and ego—that you are worthy of interest. (If you can remember that everyone else is worthy of interest also, the battle of your life will be mostly won. But that is a letter for another day.)

If you can trust your worth in this way, you will be attractive in the most important sense of the word: you will attract a boy who is both capable of interest and who wants to spend his one life investing all of his interest in you.

Little One, I want to tell you about the boy who doesn’t need to be kept interested, because he knows you are interesting:

I don’t care if he puts his elbows on the dinner table—as long as he puts his eyes on the way your nose scrunches when you smile. And then can’t stop looking.

I don’t care if he can’t play a bit of golf with me—as long as he can play with the children you give him and revel in all the glorious and frustrating ways they are just like you.

I don’t care if he doesn’t follow his wallet—as long as he follows his heart and it always leads him back to you.

I don’t care if he is strong—as long as he gives you the space to exercise the strength that is in your heart.

I couldn’t care less how he votes—as long as he wakes up every morning and daily elects you to a place of honor in your home and a place of reverence in his heart.

I don’t care about the color of his skin—as long as he paints the canvas of your lives with brushstrokes of patience, and sacrifice, and vulnerability, and tenderness.

I don’t care if he was raised in this religion or that religion or no religion—as long as he was raised to value the sacred and to know every moment of life, and every moment of life with you, is deeply sacred.

In the end, Little One, if you stumble across a man like that and he and I have nothing else in common, we will have the most important thing in common:

You.

Because in the end, Little One, the only thing you should have to do to “keep him interested” is to be you.

Your eternally interested guy,

Daddy

———

This post is, of course, dedicated to my daughter, my Cutie-Pie. But I also want to dedicate it beyond her.

I wrote it for my wife, who has courageously held on to her sense of worth and has always held me accountable to being that kind of “boy.”

I wrote it for every grown woman I have met inside and outside of my therapy office—the women who have never known this voice of a Daddy.

And I wrote it for the generation of boys-becoming-men who need to be reminded of what is really important—my little girl finding a loving, lifelong companion is dependent upon at least one of you figuring this out. I’m praying for you.

Dr. Kelly Flanagan