Cô Đơn

  • Con người rất kỳ lạ. Càng lớn con người càng cô đơn, như vậy, rốt cuộc là cô đơn chọn lựa con người, hay là con người lựa chọn cô đơn?
  • Cô đơn quá lâu, con người sẽ sinh ra tâm lý kỳ lạ, luôn luôn sinh ra cảm giác thân thiết với người tỏ ra lo lắng cho mình.
  • Con người là loại sinh vật rất kỳ quặc, nếu đơn độc lẻ loi thì bất kể phải chịu ấm ức tủi cực đến đâu cũng cắn răng gồng mình cho qua. Nhưng hễ được ai tới gần quan tâm thăm hỏi thì chỉ chực rên rẩm thút thít.
  • Cô đơn của một đứa trẻ đơn giản là lúc bên cạnh chúng không có ai. Nhưng cô đơn của người trưởng thành lại là lúc đứng giữa vạn người vẫn thấy tim mình lạnh. Chúng ta hoàn toàn không biết mình lớn lên cho đến một ngày nhận ra mình suy nghĩ nhiều hơn trước, nhận ra đôi mắt mình ít ồn ào hơn trước, nhận ra đôi môi mình mỉm cười vì vui không còn nhiều như trước và nhận ra gò má mình lâu lắm rồi chẳng có thứ gì chảy ướt nó đi… Những người lớn vào đời với một nỗi cô đơn và sống từng ngày để đem mình ra trả giá. Cứ ước là trẻ con, rồi muốn mình là tượng đá. Nhưng rồi có ai tránh được mình phải lớn lên không?
  • Cảm giác cô đơn không có ngay từ khi chúng ta sinh ra mà bắt đầu từ khi chúng ta yêu một người.
  • Chúng ta càng ngày càng cô đơn hơn, không phải vì cuộc sống này lạnh lùng hơn. Mà chắc bởi vì chúng ta đang dần thấy yên ổn khi chơi với một cái máy tính hơn là với một người…
  • Suốt cuộc đời này, không gặp được anh là nỗi cô đơn lớn nhất. Mà gặp được rồi, vẫn cứ cô đơn.
  • Chỉ là em sợ sự cô đơn nên mới muốn tìm một người ở bên cạnh yêu thương mình mà thôi!

(st)

Cô Độc

Image

41beb1d6-549a-4e90-b560-249702b38637

Tôi từng nghĩ, một người cả đời khép mình lại, không bao giờ mở lòng với một ai, sống tách biệt với thế giới bên ngoài hẳn là rất cô độc.

Nhưng có một ngày tôi nhận ra, cô độc không phải là không có ai bên cạnh, hoặc không để ai bên cạnh mình, mà chính là không thể bên cạnh người mình yêu thương nữa.

“Ở bên nhau” – ba chữ này còn ấm áp gấp trăm lần “anh yêu em”.

“Không thể bên nhau” – bốn chữ này cay đắng hơn “chúng mình chia tay” ngàn lần.

  • Cô độc, không phải là một mình trong căn phòng với bốn bức tường quạnh vắng, mà chính là giữa chốn ngổn ngang người, nhìn ngả nào cũng chẳng thấy bóng dáng ấy.
  • Cô độc, không phải là đứng giữa một nơi xa lạ cùng những gương mặt chưa từng mở miệng gọi tên, mà chính là ở một nơi thân quen nhưng đã thiếu đi một người từng gắn bó.
  • Cô độc, không phải là lạc giữa cái thành phố to lớn xa lạ, mà chính là đi hết những con đường trong thành phố bé nhỏ quen thuộc, vẫn chẳng thể vô tình lướt qua bóng người nhớ thương.
  • Cô độc, không phải là chẳng có lấy một số điện thoại trong danh bạ, mà chính là chẳng thể gọi cho số mình muốn.
  • Cô độc, không phải là ngồi ăn một mình ở một hàng quán xa lạ, mà chính là quán cũ, đường xưa, người xa khuất.
  • Cô độc, không phải là chẳng có một ai để bản thân nghĩ đến, mà chính là vì nghĩ đến một người quá nhiều.
  • Cô độc, không phải là chẳng có ai để yêu, mà chính là vì yêu một người quá nhiều dù đã chẳng thể tiếp tục bên nhau.
  • Cô độc, chẳng phải là tối tối chẳng có ai rủ rê hàng quán, chẳng có ai đưa đón đón đưa, mà chính là người muốn đi cùng vĩnh viễn đã không thể cùng đi, chỉ có thể ngồi nhà viết những dòng không bao giờ gửi cho ai.

(st)

Cam Ranh Bay: Vietnam’s ace in the hole against China

Peace and Freedom

By ATSUSHI TOMIYAMA, Nikkei staff writer

HANOI — Vietnam is David to China’s Goliath when it comes to strategic competition. China’s economy is 54 times larger and its navy is 10 times bigger.

But as far as territorial disputes in the South China Sea are concerned, Vietnam has an ace up its sleeve: Cam Ranh Bay. To make the most of its leverage, Hanoi is apparently letting Russia use the natural harbor on its central coast.

Cam Ranh Bay is one of the most strategically important bays in Asia. The U.S. used it as its center for naval operations during the Vietnam War.

Now, the U.S. Navy wants to return on friendly terms. It is locked in a strategic rivalry with Russia over the use of the bay. Vietnam could tremendously alter the balance of power in Asia-Pacific waters simply by granting one or the other preferential access.

Beachfront location

On March…

View original post 583 more words

“My Dad’s story”: Dream for My Child

A serious tear jerking ad, of MetLife Hong Kong

“Daddy is the sweetest daddy in the world. Daddy is the most handsome. The smartest. The most clever. The kindest. He is my Superman. Daddy is just great, but…

“He lies.”

“He lies about having a job. He lies about having money. He lies that he’s not tired. He lies that he’s not hungry. He lies that we have everything. He lies about his happiness. He lies because of me.”

:( :( :( :( :(

Tôi là một bông tơ liễu – Trần Hiểu Húc

Tôi là một bông tơ liễu
Lớn lên trong mùa xuân xinh đẹp
Bị cha mẹ bỏ rơi quá sớm
Nên kết thành tri kỷ với gió xuân.

Tôi là một bông tơ liễu
Đừng hỏi tôi chốn nao là nhà
Mong được gió thổi đến chân trời góc bể
Để báo tin xuân đến từng góc nhỏ của thế gian.

Tôi là một bông tơ liễu
Sinh ra chẳng biết âu lo
Bố tôi là bầu trời rộng lớn
Mẹ tôi là đại địa vô ngần.

Nguồn: ngoisao.net

Bài thơ do cố diễn viên Trần Hiểu Húc sáng tác, người đã ghi dấu trong lòng hàng vạn khán giả với vai Lâm Đại Ngọc trong tuyệt tác Hồng Lâu Mộng. Mấy ngày nghỉ lễ xem lại bộ phim này, thấy rất nhớ cô ấy, nên mới đăng lại bài thơ này.