Vợ chồng và Quả dưa hấu

(Truyện sưu tầm, tiêu đề do mình tự nghĩ ra)

Vào buổi trưa một ngày nọ, tôi tan làm trở về nhà, nóng quá đến nỗi đầu chảy đầy mồ hôi, mở tủ lạnh ra xem, không ngờ bên trong có nửa quả dưa hấu mát lạnh, tôi mừng rỡ và vội lấy ra ăn một cách ngon lành.

Đúng lúc này vợ tôi cũng trở về, vừa đi vào cửa nhà cô ấy vừa than thở: “Chết khát mất, nóng chết mất!”, mở tủ lạnh ra, cô ấy ngẩn cả người ra.

Tôi bảo với vợ là miếng dưa hấu đó tôi ăn rồi, nét mặt cô ấy thoáng một chút không vui, vội vã cầm ly đi rót nước uống, vừa nhấc ấm nước lên, bên trong cũng không còn một giọt nào.

Thế là cô ấy đột nhiên phát cáu: “Anh cũng không biết đun lấy một chút nước, về nhà lâu như thế làm gì ?” Tôi cũng giận dữ: “Sao cái gì cũng đều là tại tôi thế?” Vì chuyện này mà hai chúng tôi chiến tranh lạnh mất một tuần mới hòa giải được.

Thứ bảy, tôi một mình trở về nhà bố mẹ tôi, họ vừa thấy tôi liền hỏi: “Sao một tuần nay bố mẹ không nhìn thấy vợ con rồi?” Tôi liền đem câu chuyện giận dữ kể cho họ nghe từ đầu đến cuối. Mẹ tôi nghe xong liền trách mắng tôi, làm việc không nên chỉ có nghĩ đến bản thân mình mà không để ý đến người khác.

Tôi không cho là đúng: “Chỉ là ăn hết nửa quả dưa hấu thôi mà, có cái gì ghê gớm đâu.”

Bố tôi vừa cười vừa nói: “Con không cần phải biện bạch cho bản thân nữa, ngày mai là chủ nhật, cả hai đứa cùng tới đây một chuyến.”

Ngày hôm sau, tôi cùng vợ chở con trở lại nhà bố mẹ tôi. Continue reading

Advertisements

Cách làm từ thiện của tình nguyện viên người Mỹ khiến tôi suy ngẫm

Mọi người trên chuyến xe cứu trợ không khỏi xúc động khi nhìn thấy một cậu bé da đen sạm gầy trơ xương, quần áo tả tơi đuổi theo chiếc xe tải to lớn chở đầy quà cứu trợ.

Ngay lập tức, nhóm tình nguyện viên chúng tôi quay vào xe lấy quà cứu trợ trao cho cậu bé.

“Anh định làm gì vậy? Bỏ xuống!” tình nguyện viên người Mỹ quát lớn.
Chúng tôi không khỏi bất ngờ trước hành động kì quặc của chàng trai người Mỹ. “Chúng ta đến đây để giúp mọi người kia mà?” Họ nghĩ thầm.

“Chào em, tụi anh đã đi rất xa để đến đây. Trên xe có rất nhiều thứ, em có thể giúp anh chuyển chúng xuống không? Tụi anh sẽ trả công cho em”. Tình nguyện viên người Mỹ hỏi cậu bé.

Trong khi đứa trẻ còn đang lưỡng lự, thì các cậu bé khác đã chạy tới trước chiếc xe. Tình nguyện viên người Mỹ cũng đề nghị giống như vậy với chúng.

Một đứa trong nhóm xung phong khuân thùng bánh bích quy xuống xe.

“Rất cám ơn em đã giúp anh, đây là phần thưởng cho em – một thùng bánh bích quy và một cái chăn bông được trao cho cậu bé – Không còn ai sẵn lòng giúp đỡ bọn anh nữa sao?“

Những đứa trẻ lập tức trèo lên xe và trong tích tắc hàng hóa đã nằm ngay ngắn dưới mặt đất. Các tình nguyện viên nhanh chóng trao cho mỗi em một phần quà cứu trợ.

Một đứa trẻ đến muộn vô cùng thất vọng khi nhìn thấy cái thùng xe tải trống rỗng. Em không biết mình phải làm gì để được nhận quà.

“Hãy nhìn xem, mọi người đang rất mệt mỏi. Thật tuyệt vời nếu em có thể tặng mọi người một bài hát.” Tình nguyện viên người Mỹ gợi ý.

“Cám ơn em, bài hát thật tuyệt!” Chàng trai vừa nói vừa trao cho cậu bé một phần quà.

Trước các hành động của tình nguyện viên Mỹ, nhóm chúng tôi không khỏi trầm tư, suy nghĩ…

Đêm đó, các tình nguyện viên đã có dịp trò chuyện cùng nhau. Anh bạn người Mỹ nói:

“Thật xin lỗi vì thái độ của tôi ban sáng, tôi không nên lớn tiếng như thế. Nhưng bạn biết không; nghèo không phải là cái tội, nhưng nếu những đứa trẻ ấy nhận được sự giúp đỡ của mọi người một cách quá dễ dàng, rất có thể chúng sẽ hình thành lối nghĩ: dùng sự nghèo đói của mình để mưu sinh, chứ không cố gắng phấn đấu để vươn lên. Lúc ấy, chúng sẽ càng nghèo khổ hơn. Đó không phải là lỗi do chúng ta gây ra hay sao?”
Có thể nói hôm đó là một ngày dài đầy trải nghiệm.

Dường như những đứa trẻ đã quen với việc được mọi người giúp đỡ bằng cách phân phát thức ăn, nhu cầu yếu phẩm hay tiền bạc mỗi khi đến đây. Cho nên chúng ngang nhiên đứng trên đường chờ những chuyến xe thiện nguyện đến phát quà.

Làm việc thiện không khó nhưng cũng không đơn giản, cần có lý trí không nên vì hành động của mình mà gây ảnh hưởng xấu cho thế hệ tương lai.

Theo NTDTV – Tình nguyện viên người Mỹ dạy chúng tôi làm từ thiện đúng cách
Thanh Thanh biên dịch

[Documentary] Vietnamese Seas and Islands: Their Long-Established Roots

Our thousands-of-years history is made up of marvelous stories about the development of the Vietnamese nation in the long course of struggle for survival. These heroic pages have cultivated in the mind of generations of Vietnamese people the perception of Biển Đông (East Sea) as our living and cultural space, especially with regard to Hoàng Sa (Paracel) and Trường Sa (Spratly) as part and parcel of our country. “Vietnamese seas and islands: their long-standing roots,” features genuine and objective evidence of how the Vietnamese feudal dynasties Vietnam established and exercised their sovereignty over the sea areas and islands in Biển Đông (East Sea), which are traced back not only within Vietnam but in the documents of many countries around the world, and from that we can affirm that Việt Nam has been the true master of the concerned sea areas and islands for thousands of years.

English version

Episode 1

Episode 2

Episode 3

Episode 4

Episode 5

[Phim Tài Liệu] Biển Đảo Việt Nam – Nguồn Cội Tự Bao Đời

Re-quote đoạn email mà mình vừa nhận được :)

“Xin giới thiệu đến các bạn bộ phim tài liệu về Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Ðông do HTV thực hiện trong 3 năm qua, đoàn làm phim đã đi 9 nước trên thế giới để thu thập tài liệu, phỏng vấn các học giả & nhà nghiên cứu về Biển Ðông.

Tập 1

Tập 3

Tập 4

Tập 5

Lịch sử hàng ngàn năm văn hiến của dân tộc Việt Nam với bao sử tích và kỳ tích về sự phát triển của dân tộc như một chuỗi dài đấu tranh sinh tồn. Cũng từ những trang sử hào hùng đó đã để lại trong ký ức bao người dân Việt qua các thế hệ hình ảnh của một Biển Đông như là một không gian sinh tồn, không gian văn hóa từ bao đời nay của người Việt, trong đó Hoàng Sa – Trường Sa luôn mãi trường tồn cùng dân tộc. Bộ phim “Biển đảo Việt Nam, nguồn cội tự bao đời” sẽ khắc họa những hình ảnh chân thật, khách quan sự xác lập chủ quyền các vùng biển, đảo trên biển Đông từ các triều đại phong kiến Việt Nam, không chỉ từ những chứng cứ lịch sử trong nước mà cả từ những nguồn tư liệu tại nhiều nước trên thế giới, để từ đó khẳng định dân tộc Việt Nam đã thực sự làm chủ biển đảo từ ngàn đời nay.”