J’ai réalisé


J’ai peur mon rêve disparaissent à partir du moment que je ne sais pas…

The Emotional Conflict

I’ve learned that being a strong supergirl is kind of tiredness, though I love my habit, looking at the sky, all your tears go back inside…


He once told me that everyone had his own sadness, no one would take the time to listen to yours. They busily revolved their problems, just as we wallowed in the pain of ourselves alone. Each of us built walls surrounding the soul. Like me, like him.

He said we must grow, mature and get used to stray feeling among the sea of people, whether we were in the middle of familiar or unfamiliar faces. Both of us were fishes, swam in the flow of loneliness, from we were born till we die, alone. Therefore, this feeling would not be scary at all if we were willing to get used to it. Learn to swim in the confusion. Continue reading


Quá quan tâm một người sẽ chỉ khiến cho bản thân càng thêm đau đớn, quá để ý đến một người sẽ chỉ khiến cho bản thân càng thêm lo lắng và buồn phiền, quá thương yêu một người, đôi lúc cũng chỉ là tự chuốc lấy những đắng cay.

Giữa chúng ta là khoảng cách của một đại dương, của thời gian và của những bề bộn trong cuộc đời này. Mỗi ngày người dành cho tôi mười lăm phút, vội vã hỏi chuyện đời, chuyện vui, chuyện buồn, nhưng mười lăm phút ấy lại khiến tôi cả một ngày chờ đợi.

Tôi ở đầu bên này tự hỏi người ở đầu bên đó đang làm gì? Có nghĩ tới tôi nhiều như tôi nghĩ đến người không? Có nhìn màn hình rồi ngẩn ngơ chờ đợi như tôi hay không?…

Nhiều lúc tôi tự lừa dối mình, rằng cuộc sống này khiến hai đứa bận rộn quá, sự vô tâm của người cũng từ đó mà thành, người không có thời gian cho tôi, là bởi vì người vốn chẳng còn thời gian nào để mà dành ra nữa. Nhưng sự thật trong lòng tôi vẫn luôn hiểu, tôi ở trong lòng người vốn chẳng quan trọng đến mức đáng để người dành thêm một chút thời gian nữa cho riêng tôi.

Tôi ở nơi này vẫn chờ, còn cuộc sống của người, vốn vẫn chẳng hề bị ảnh hưởng cho dù có tôi, hay là không có tôi. Còn cuộc sống của tôi, vốn đã chẳng còn được như lúc trước người chưa đến nữa, bởi vì khi có thể có người, tôi chỉ muốn được ở bên người mà thôi. Còn khi vốn có thể có tôi, người vẫn sẵn sàng dẹp tôi sang một góc để tìm cuộc vui ở những nơi chốn khác xa hơn nữa…

Chuyện tình cảm, cán cân không bằng ở hai đầu, thì người yêu nhiều vẫn sẽ mãi là người khổ tâm hơn…

Posted from WordPress for BlackBerry.


Sometimes, like today, she lets herself lose into her own fear, to realize that she has worn a great, strong and confident mask too long. She has forgotten about it, almost. She’s tired, and lonely, and she cries, silently. One of her friends, the first and only time, saw her tears, said that, they looked like pearls or diamonds. She laughed a lot. Are they pretty, or precious like that? Nah…

She just ignores and pretends that she does not know the root of it. Low self esteem? Reading psychology books can only help her to recognize her problem, not cure it. She does not know why. She just always tries her best to learn and achieve high level in everything she can. It will be great cover, she talked with her shadow under grandfather’s tree, when she was 10…

This family, this society, and this life, until now, has taught her to be strong, but has never taught her to be embrace vulnerability. She does not have a close person to share, well, she talks to herself that she does not care, she has depends on herself since childhood, she gets used to it, to her fear, and worry. Why do you need a soulmate? The only time she can be herself, be emotional, be open with her heart, is with her love. Sometimes, she asks the mirror whether she is too innocent to be like that, to be off guard, to lose herself, to trust and love unconditionally, then, to get pain, again, because of her beloved one. Such a fool, the mirror said…

She made a promise to herself that she will never let her future children experience low self esteem abuse, or other abuses like she had when she was a kid. She sympathies and tries to not blame anyone. Frankly, she wants to forget completely, all nightmares and sad memories. They are painful, and make her feel weak. She hates that feeling, especially in front of others.

However, in another way, she treasured her pains. They has helped her to write lots of poems and stories, to observe life differently, and to love small, simple happiness and surprises.

She has transformed and learned to be a new positive person, after the accident. Today, first day, she has been back with her inner feelings again. Because of two beloved people. She has never asked any return, but wondered if they know, her effort, and do not judge all her (imaginary) “not good enough”. She wants to ask: Did I perform well? Are you happy with me?

Then she answers, she believes they do know her effort…

Let her be sad, and cry, just a bit….

Maybe she is a bit dramatic and pity herself, or too much~


It’s life, clock is keep running, and she’s a sailor on the ocean. Stand up, smile, move forward :)

Unknown Feeling

just today
let me rest on your shoulder
cry on your shoulder
look at you
find my inner peace
though you’re far away
and I’m deep in
my wrong illusion
my excuse
that I’m exhausted
and scared
and lost
and wanna run away
from reality
I don’t know
did we meet at wrong time
or I just feel dependent
on my own lullaby
in my dream.
I will be fine
so today
let me be vulnerable
and leave my strength behind
thank you

Mamihlapinatapai : The Look of Unspoken, Shared Desire


Mamihlapinatapai: a look shared by two people with each wishing that the other will initiate something that both desire but which neither one wants to start.

There are two types of people in this world. There are the go-getters, the ones who see what they want and go after it with both hands, don’t afraid of getting dirty or hurt, in the pursuit of their goals. Then there is the second group, the shy ones, the ones who cower, terrified of rejection, forever tormented that they don’t have the things they want, primarily because they never get up the nerve to ask for them, or toe the line between their comfort zone and the rest of the world.

In this life, we have many types of relationship, from casual to sophisticated ones, and then there are relationships which could not be named, nor shaped. That’s it!

“Lovers”, is it? – No
“Close Friends”? – Definitely not
“Strangers”? – Not really
So, “Acquaintance” – Well! perhaps (a bitter word…).

Someone who is arranged to come to our life, make us happy, make us laugh, make us feel the truth happiness. . . but only for a moment and then they quietly steal our heart. Then, it does not give us the “right” to concern, to be angry, to remember, to be jealous and to love.

Just walk side by side, silently, in this road of life.

Smile happily, but hearts will never be in peace.

Keep silent until we truly lose each other.

Everything is because of one word: Fear

So, many things could be evasive, but affection shouldn’t.


[Thơ] Dẫu không là tình yêu


Ở lại đi!
Đừng như những cánh chim thiên di mỗi mùa đông lại phải bay về phương Nam tránh rét
Cho dẫu chuyện mình chỉ là một bản tình ca buồn không đoạn kết
Hãy cứ nán lại nơi này
Ta mệt rồi!
Ta không muốn thấy nữa những cuộc chia ly!

Ở lại đi!
Chẳng cần phải bận tâm hay nghĩ suy về những điều được-mất
Hãy cứ là ta, là người của những tháng ngày tinh khôi nhất
Để mỗi lần gặp nhau, ta sẽ thấy trong mắt nhau những cảm xúc thật
Đừng chạy trốn lòng mình nữa

Ở lại đi dù cho nơi này sắp bước vào mùa đông
Nhưng chắc gì phía bên kia sẽ là nắng ấm!
Ta chẳng cần chi những ước thề về một yêu thương sâu đậm
Ta không màng những phù phiếm xa hoa và lạ lẫm
Chỉ mong duy nhất một điều:
Ở lại nhé!
Đừng đi!