Ông ngoại

Nhớ ông ngoại và ông nội :)

Thích Học Toán

Ngày xưa, những ngày gần Tết rét cóng. Các cụ già thi nhau ngỏm. Tuần sau có giỗ cả ông nội và ông ngoại.

Ông nội mất trước khi tôi sinh. Tôi chỉ biết một vài câu chuyện về ông nội qua lời kể của bố, bác Du và chú Văn. Ông cả đời làm ông giáo nghèo. Bố tôi có lần vác bộ cả bao gạo mấy chục cây số từ lên Hà Đông nơi ông dạy học. Cả đời ông chỉ mơ xây được cái “nhà tây”, tức là nhà mái bằng. Xây xong cái nhà tây thì ông mất. Nghĩ đến ông, thấy thương ông, thương bố và các bác.

Vì chưa gặp ông bao giờ nên tôi chỉ lưu trong đầu mình tấm ảnh của ông nội. Tuy thân thương, nhưng có gì đó xa cách và trừu tượng. Ngược lại với ông ngoại. Vì ở…

View original post 821 more words

Advertisements

Stop Reading Lists of Things Successful People Do

Who doesn’t love a “how to succeed” list? They’re fun to read and easy to share, which perhaps explains why there are so many of them. And the advice they give often sounds reasonable: The World Economic Forum published a post, in cooperation with Business Insider, listing 14 things successful people do before breakfast. It includes items such as drinking water and making your bed. A list that Forbes published claims every successful person shares this quality: “They know when to stay and when to leave.” This list, from Entrepreneur, advises readers to stop seeing problems, and start seeing opportunities; this one, from Inc., encourages readers to give up needing approval and fixating on their weaknesses.

But as palatable as these lists are, they can do damage. There are several reasons why they may be not only useless but also potentially harmful to decision makers, managers, and entrepreneurs.

Evidence is anecdotal. Most of the advice these lists contain is based on subjective interpretations of personal accounts, not on systematic, scientific analyses. Unless advice has been evaluated through evidence-based methods, you can’t judge its validity. In addition, half-baked analyses of anecdotal evidence often blur the lines between cause and consequence. Is someone successful because they avoided meetings, or are they able to avoid meetings because they are successful? A host of behaviors that successful people supposedly share — not caring what others think of them, avoiding meetings, putting first things first, saying no to almost everything — may be luxuries that only the extremely successful can enjoy, and only after they became successful in the eyes of others. Thus some behaviors are what success has brought them, and not the other way around.

Research doesn’t always transfer to different contexts. Some lists do draw heavily from research, like this 2011 one, published by HBR. But academic research is often very context-specific. Take the case of grit as a precursor of success. While psychologist Angela Duckworth’s research and TED talk on the subject are compelling, a recent meta-analysis on the effectiveness of the trait casts doubt on its extensive benefits. As often happens with complex problems, the solutions and their applications are more nuanced than the forms they’re presented in and depend heavily on the context and circumstances in which people find themselves.
Continue reading

SAVE LARUNG GAR MONASTERY IN TIBET

Sign the petition

https://www.change.org/p/united-nations-human-rights-council-save-larung-gar-world-s-largest-buddhist-monastery-home-to-10-000-facing-demolition

On July 20, 2016, the destruction of Larung Gar monastery & the Institute’s residences & quarters has begun in Tibet. As per reports, a large number of residences has been bulldozed & demolished by the local Chinese authorities to evict Buddhist monks & nuns from the Institute & the monastery.

The Larung Gar Buddhist Academy, which is probably the world’s largest Buddhist monastic community, was founded by Choeje Yishin Norbu Khenpo Jigme Phuntshok. The academy, as framed by the late Khenpo, has been serving as the wellspring of knowledge. It is also the home for many Buddhist practitioners and the source of happiness for people across the globe. The Chinese government has issued an order to reduce the population of the institute to 5,000 residents when there are well over 10,000 monks and nuns alone. The Chinese government also announced the planned demolition of living quarters, which would leave residential space for only five thousand members.

The obvious concern is regarding religious freedom for the thousands of monks and nuns that have renounced the world and made Larung Gar their home just to practice their religion. As the Chinese government continues to manipulate the number of monks and nuns in monasteries all over Tibet, this directly obstructs the practice of religion for many.

[Truyện ngắn] . . Chị ơi ! anh yêu em .

Câu chuyện cảm động :)

Việt Anh

Posted by Việt Anh :__________

Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi. Anh là con độc đinh, cha mẹ quý hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật.

Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn.

Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy chúng sinh nơi khói hương vòng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh.

Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào ruộng bạc màu, chỉ đủ miếng cháo, mùa đông, cha chị vì muốn…

View original post 1,870 more words

Lấy Vợ Xấu – Vũ Trọng Phụng

Hôm qua tình cờ đọc trên mạng mấy câu chuyện về việc lấy vợ xấu trên diễn đàn, mình nhớ ngay đến truyện ngắn này của Vũ Trọng Phụng. Trăm lời mười ý, nhưng giọng văn trào phúng của Vũ Trọng Phụng luôn ẩn chứa sự châm biếm sâu cay và nhiều điều đáng suy ngẫm, không hổ danh là Balzac của Việt Nam :)

—–

Vì có “việc quan”, bữa ấy tôi phải vào tòa xứ Hà Ðông. Tôi bước chân vào công đường lúc 9 giờ sáng, phải ngồi khoanh tay đợi trên một chiếc ghế dài mãi cho đến 11 giờ. Cụ phán buồng giấy ấy, theo những thông lệ thiêng liêng của nước Việt Nam cố hữu, đã tiếp tôi bằng sự nhăn nhó, sự gắt gỏng, để mà, sau cùng, bảo tôi đến chiều thì quay trở lại để cụ tiếp một lần nữa. Tôi đã vâng vâng dạ dạ như một người công dân hiểu rõ cái quyền hạn vô hạn của một quan phán đầu tòa là thế nào.
Khi ra khỏi vườn hoa của tòa sứ, tôi phải đành đi tìm một hàng cao lâu. Và, tại đó, tôi đã tình cờ được gặp anh Doãn, một người bạn đồng học cũ ở lớp nhất một trường sơ học.
Anh ta có bộ âu phục rất chải chuốt. Xưa kia, lúc còn cắp sách, anh ta cũng đã có tính làm đỏm như một cô con gái, và mãi cho đến bây giờ, tính ấy cũng không thay đổi, sau một chặng đường mà anh ta đã đi trong mười năm. Cái cổ áo không xộc xệch một tị, đôi mũi giầy không có một hạt bụi, cái ca vát rất hợp thời trang, với cái khuy áo cài vào tử tế, đủ tỏ rằng anh thận trọng y phục lắm. Chính anh Doãn nhận được ra tôi là ai, và đã đến bên bàn tôi, giơ tay ra, kính cẩn như người ta muốn hỏi chuyện một khách lạ chưa quen biết một lần nào.
– Thưa ông, ông chắc còn nhớ tôi, tôi là Doãn, trường Sinh Từ…
– à à! Anh Doãn! Vẽ chuyện lắm! Việc gì còn xưng hô kiểu cách…

Mới có đến đấy, một người đàn bà to lớn đã bước vào, ngơ ngác đứng sau lưng anh. Doãn bèn quay lại, giới thiệu tôi là bạn; giới thiệu người đàn bà là vợ. Sau khi kéo ghế ngồi rồi, vợ anh Doãn gọi ngay một ấm chè Long Tỉnh, thạo đời như một người đàn ông “cơm hàng cháo chợ, vợ cô đầu”. Tôi nhìn người đàn bà ấy, thấy đó là một sự trái ngược với người bạn cũ. Thật vậy, đó không phải là một cặp vợ chồng tốt đôi. Tức thì tôi nhớ lại tất cả những đức tính buổi xưa của Doãn.
Anh ta vốn thông minh, lại rất có óc mỹ thuật. Không kể về y phục của Doãn xưa kia đã được cả trường khen là sang trọng, ngay đến một cái bút chì, một hộp thuốc vẽ của anh, cũng đều là những đồ dùng đắt tiền và lọc lõi vô cùng. Ngoài cái chức là một thiếu niên sành sỏi, Doãn hồi ấy lại còn được chúng tôi gọi là một chàng Don Juan. Thật thế, anh có tài ngôn ngữ, có tài văn chương, nên chim gái rất thạo. Những thiếu nữ si mê anh phần nhiều là những gái đẹp có tiếng, vì cô nào không là hoa khôi thì anh ta không thèm bắt chim! Anh đã thường khoe chúng tôi những giấy viết thư tình của anh với những cái phong bì kiểu cách, đáng bảy xu một chiếc. Trong những lúc ấy, trước sự kính phục ghê gớm của chúng bạn, anh Doãn thường đứng ưỡn ngực, chỗ cái xe đạp Peugeot grand luxe khác của anh mà rằng: “Chúng mày xem! Phi hơn người thì thôi, tao không thèm chơi”.
Bây giờ thấy anh ngồi với một người vợ không có “mỹ thuật” chút nào cả, lại thấy cái tính cầu kỳ của anh vẫn không thay đổi, tôi chợt nhớ ngay đến câu phương ngôn: “Sướng lắm thì khổ nhiều”. Ðó là một sự nhãn tiền quả báo.
Vợ anh, thật vậy, là một người đàn bà có cái nhan sắc của một người đàn ông không đẹp giai. Hai con mắt nhỏ, đôi gò má cao, cặp môi phàm phũ, dáng người thô tục, những ngón tay tròn và dài như những quả chuối ngự. Như vậy mà lại đi ăn mặc tân thời! Răng trắng nữa, trời ạ! Cái áo dài lượt thượt mầu xanh, cái quần nhiễu trắng trai lơ, đôi giầy cao gót có quai kiểu gái nhảy, với mẩu khăn vành dây, ngần ấy thứ lại càng làm lộ cái mỹ miều của sự thô tục, lại càng làm tăng cái choáng lộn của sự kệch cỡm. Ðã thế, trong khi chuyện trò, thỉnh thoảng lại chêm vào một vài câu tiếng tây, ra ý khoe khoang mình vốn là nữ học sinh. Tôi bỗng có cái cảm tưởng man mác rằng người đàn bà này, những lúc nhà vắng, hẳn đã huýt còi như một ông lính tây say rượu, hoặc là đã hát ầm ĩ bài J’ai deux amours, bài Les gars de la marine… vân vân.
Tôi không ngạc nhiên ở chỗ anh Doãn lấy vợ xấu. ở đời, tôi đã từng thấy cái câu “thánh nhân hay đãi khù khờ” hiện ra nhiều sự thực và càng những thằng “thiên tinh địa quỷ” như Doãn mới lại càng… chết; anh ta muốn chừng như cũng đoán nổi cái ý nghĩ kín đáo ấy trong lòng tôi.
Trong khi còn nói những chuyện nắng mưa theo khách sáo, chưa kịp gọi món ăn nào cả, vợ anh Doãn đã làm ngay một câu:
– Thôi, tôi đói lắm, cho tôi xin bát mì, rồi tôi còn đi đằng này! Hai ông xơi rượu thì cứ việc mà kề cà…
– Vâng, xin mời bác cứ tự nhiên cho tiện công việc.

Thế rồi người đàn bà ấy ăn uống nhồm nhoàm, và ho, và ợ nữa, như một người đàn ông bình dân xứng đáng. Lúc ăn xong bát mì, người đàn bà cầm hai cái đũa quệt ngang cặp môi như một bà lão nhà quê!
Sau khi vợ anh ra phố mua bán, Doãn bèn hỏi tôi:
– Chắc anh rất ngạc nhiên khi thấy một người như tôi mà lại đi lấy một người vợ như thế ấy?
Tôi vội vàng ngừng đũa, làm ra vẻ ngạc nhiên:
– Sao? Sao anh lại hỏi tôi thế nhỉ?

Có lẽ sự vờ vĩnh của tôi không được tự nhiên mấy nên anh Doãn mỉm cười mà rằng:
– Chà! Cái thằng mới sính đóng kịch làm sao! Thôi, trong chỗ chúng ta, tôi cho phép anh cứ việc nói thẳng những điều anh nghĩ.
Tôi bèn nói:
– Vợ chồng là duyên số. ở đời này không phải hễ mình muốn thì là được và không muốn thì là thoát.
Doãn gật đầu:
– Thật thế. Và, tôi xin kể vì lẽ gì mà tôi lại lấy nhà tôi.
Tôi giơ tay ngăn lại:
– Khoan đã! Thế anh có yêu vợ anh không? Vợ chồng anh có được hưởng hạnh phúc không? Nếu không, xin đừng kể chuyện.
– Có chứ! Chúng tôi yêu nhau và hưởng hạnh phúc cũng như những cặp vợ chồng chẳng biết hạnh phúc và ái tình là cái gì.

Từ đây trở đi là lời anh Doãn: Continue reading

A Daddy’s Letter to His Little Girl

Lovely and Caring Daddy’s Letter to His Little Girl (About Her Future Husband)

Dear Cutie-Pie,

Recently, your mother and I were searching for an answer on Google. Halfway through entering the question, Google returned a list of the most popular searches in the world. Perched at the top of the list was “How to keep him interested.”

It startled me. I scanned several of the countless articles about how to be sexy and sexual, when to bring him a beer versus a sandwich, and the ways to make him feel smart and superior.

And I got angry.

Little One, it is not, has never been, and never will be your job to “keep him interested.”

Little One, your only task is to know deeply in your soul—in that unshakeable place that isn’t rattled by rejection and loss and ego—that you are worthy of interest. (If you can remember that everyone else is worthy of interest also, the battle of your life will be mostly won. But that is a letter for another day.)

If you can trust your worth in this way, you will be attractive in the most important sense of the word: you will attract a boy who is both capable of interest and who wants to spend his one life investing all of his interest in you.

Little One, I want to tell you about the boy who doesn’t need to be kept interested, because he knows you are interesting:

I don’t care if he puts his elbows on the dinner table—as long as he puts his eyes on the way your nose scrunches when you smile. And then can’t stop looking.

I don’t care if he can’t play a bit of golf with me—as long as he can play with the children you give him and revel in all the glorious and frustrating ways they are just like you.

I don’t care if he doesn’t follow his wallet—as long as he follows his heart and it always leads him back to you.

I don’t care if he is strong—as long as he gives you the space to exercise the strength that is in your heart.

I couldn’t care less how he votes—as long as he wakes up every morning and daily elects you to a place of honor in your home and a place of reverence in his heart.

I don’t care about the color of his skin—as long as he paints the canvas of your lives with brushstrokes of patience, and sacrifice, and vulnerability, and tenderness.

I don’t care if he was raised in this religion or that religion or no religion—as long as he was raised to value the sacred and to know every moment of life, and every moment of life with you, is deeply sacred.

In the end, Little One, if you stumble across a man like that and he and I have nothing else in common, we will have the most important thing in common:

You.

Because in the end, Little One, the only thing you should have to do to “keep him interested” is to be you.

Your eternally interested guy,

Daddy

———

This post is, of course, dedicated to my daughter, my Cutie-Pie. But I also want to dedicate it beyond her.

I wrote it for my wife, who has courageously held on to her sense of worth and has always held me accountable to being that kind of “boy.”

I wrote it for every grown woman I have met inside and outside of my therapy office—the women who have never known this voice of a Daddy.

And I wrote it for the generation of boys-becoming-men who need to be reminded of what is really important—my little girl finding a loving, lifelong companion is dependent upon at least one of you figuring this out. I’m praying for you.

Dr. Kelly Flanagan

Inspiring Testimony of Dr Richard Teo

Who is he?

Dr. Richard Teo Keng Siang (1972 – 2012) from Singapore was a 40 years old millionaire cosmetic surgeon who was at the peak of his life. He was a very active man and for those who had chance to know him, he has personified someone who was a remarkable all-rounder, good in sports, studies, have great leadership and matured beyond his years. But on that fateful day in March 2012, he went to check a persistent backache and a a PET scan turned his world upside down: He had a stage 4B terminal lung cancer. The acceptance did not come easily but later he has made peace with it and left behind some speech. One of them was recorded in Jan 2012, talking in Class D. In this very meaningful and deeply inspiring speech, a man looking right to the face of death shares his thought of life, wealth, success and happiness.

The message is simple and powerful: Life is to short to neglect the real sources of happiness and those people around you. Unfortunately, one’s ears are completely closed to this simple truth until he faces the death himself.

Dr. Richard Teo passed away on Oct 18 2012. R.I.P.

Transcript of a speech as per recorded during a presentation in front of a medical school at Singapore

Hi good morning to all of you. My voice is a bit hoarse, so please bear with me. I thought I’ll just introduce myself. My name is Richard, I’m a medical doctor. And I thought I’ll just share some thoughts of my life. It’s my pleasure to be invited by prof. Hopefully, it can get you thinking about how. as you pursue this. embarking on your training to become dental surgeons, to think about other things as well.

Since young, I am a typical product of today’s society. Relatively successful product that society requires. From young, I came from a below average family. I was told by the media. and people around me that happiness is about success. And that success is about being wealthy. With this mind-set, I’ve always be extremely competitive, since I was young.

Not only do I need to go to the top school, I need to have success in all fields. Uniform groups, track, everything. I needed to get trophies, needed to be successful, I needed to have colors award, national colors award, everything. So I was highly competitive since young. I went on to medical school, graduated as a doctor. Some of you may know that within the medical faculty, ophthalmology is one of the most highly sought after specialties. So I went after that as well. I was given a traineeship in ophthalmology, I was also given a research scholarship by NUS to develop lasers to treat the eye.

So in the process, I was given 2 patents, one for the medical devices, and another for the lasers. And you know what, all this academic achievements did not bring me any wealth. So once I completed my bond with MOH, I decided that this is taking too long, the training in eye surgery is just taking too long. And there’s lots of money to be made in the private sector. If you’re aware, in the last few years, there is this rise in aesthetic medicine. Tons of money to be made there. So I decided, well, enough of staying in institution, it’s time to leave. So I quit my training halfway and I went on to set up my aesthetic clinic… in town, together with a day surgery center.

You know the irony is that people do not make heroes out average GP (general practitioner), family physicians. They don’t. They make heroes out of people who are rich and famous. People who are not happy to pay $20 to see a GP, the same person have no qualms paying ten thousand dollars for a liposuction, 15 thousand dollars for a breast augmentation, and so on and so forth. So it’s a no brainer isn’t? Why do you want to be a gp? Become an aesthetic physician. So instead of healing the sick and ill, I decided that I’ll become a glorified beautician. So, business was good, very good. It started off with waiting of one week, then became 3weeks, then one month, then 2 months, then 3 months. I was overwhelmed; there were just too many patients. Vanities are fantastic business. I employed one doctor, the second doctor, the 3rd doctor, the 4th doctor. And within the 1st year, we’re already raking in millions. Just the 1st year. But never is enough because I was so obsessed with it. I started to expand into Indonesia to get all the rich Indonesian tai-tais who wouldn’t blink an eye to have a procedure done. So life was really good.

So what do I do with the spare cash. How do I spend my weekends? Typically, I’ll have car club gatherings. I take out my track car, with spare cash I got myself a track car. We have car club gatherings. We’ll go up to Sepang in Malaysia. We’ll go for car racing. And it was my life. With other spare cash, what do i do? I get myself a Ferrari. At that time, the 458 wasn’t out, it’s just a spider convertible, 430. This is a friend of mine, a schoolmate who is a forex trader, a banker. So he got a red one, he was wanting all along a red one, I was getting the silver one. Continue reading