Vợ chồng và Quả dưa hấu

(Truyện sưu tầm, tiêu đề do mình tự nghĩ ra)

Vào buổi trưa một ngày nọ, tôi tan làm trở về nhà, nóng quá đến nỗi đầu chảy đầy mồ hôi, mở tủ lạnh ra xem, không ngờ bên trong có nửa quả dưa hấu mát lạnh, tôi mừng rỡ và vội lấy ra ăn một cách ngon lành.

Đúng lúc này vợ tôi cũng trở về, vừa đi vào cửa nhà cô ấy vừa than thở: “Chết khát mất, nóng chết mất!”, mở tủ lạnh ra, cô ấy ngẩn cả người ra.

Tôi bảo với vợ là miếng dưa hấu đó tôi ăn rồi, nét mặt cô ấy thoáng một chút không vui, vội vã cầm ly đi rót nước uống, vừa nhấc ấm nước lên, bên trong cũng không còn một giọt nào.

Thế là cô ấy đột nhiên phát cáu: “Anh cũng không biết đun lấy một chút nước, về nhà lâu như thế làm gì ?” Tôi cũng giận dữ: “Sao cái gì cũng đều là tại tôi thế?” Vì chuyện này mà hai chúng tôi chiến tranh lạnh mất một tuần mới hòa giải được.

Thứ bảy, tôi một mình trở về nhà bố mẹ tôi, họ vừa thấy tôi liền hỏi: “Sao một tuần nay bố mẹ không nhìn thấy vợ con rồi?” Tôi liền đem câu chuyện giận dữ kể cho họ nghe từ đầu đến cuối. Mẹ tôi nghe xong liền trách mắng tôi, làm việc không nên chỉ có nghĩ đến bản thân mình mà không để ý đến người khác.

Tôi không cho là đúng: “Chỉ là ăn hết nửa quả dưa hấu thôi mà, có cái gì ghê gớm đâu.”

Bố tôi vừa cười vừa nói: “Con không cần phải biện bạch cho bản thân nữa, ngày mai là chủ nhật, cả hai đứa cùng tới đây một chuyến.”

Ngày hôm sau, tôi cùng vợ chở con trở lại nhà bố mẹ tôi. Continue reading

Advertisements

Cô Đơn

  • Con người rất kỳ lạ. Càng lớn con người càng cô đơn, như vậy, rốt cuộc là cô đơn chọn lựa con người, hay là con người lựa chọn cô đơn?
  • Cô đơn quá lâu, con người sẽ sinh ra tâm lý kỳ lạ, luôn luôn sinh ra cảm giác thân thiết với người tỏ ra lo lắng cho mình.
  • Con người là loại sinh vật rất kỳ quặc, nếu đơn độc lẻ loi thì bất kể phải chịu ấm ức tủi cực đến đâu cũng cắn răng gồng mình cho qua. Nhưng hễ được ai tới gần quan tâm thăm hỏi thì chỉ chực rên rẩm thút thít.
  • Cô đơn của một đứa trẻ đơn giản là lúc bên cạnh chúng không có ai. Nhưng cô đơn của người trưởng thành lại là lúc đứng giữa vạn người vẫn thấy tim mình lạnh. Chúng ta hoàn toàn không biết mình lớn lên cho đến một ngày nhận ra mình suy nghĩ nhiều hơn trước, nhận ra đôi mắt mình ít ồn ào hơn trước, nhận ra đôi môi mình mỉm cười vì vui không còn nhiều như trước và nhận ra gò má mình lâu lắm rồi chẳng có thứ gì chảy ướt nó đi… Những người lớn vào đời với một nỗi cô đơn và sống từng ngày để đem mình ra trả giá. Cứ ước là trẻ con, rồi muốn mình là tượng đá. Nhưng rồi có ai tránh được mình phải lớn lên không?
  • Cảm giác cô đơn không có ngay từ khi chúng ta sinh ra mà bắt đầu từ khi chúng ta yêu một người.
  • Chúng ta càng ngày càng cô đơn hơn, không phải vì cuộc sống này lạnh lùng hơn. Mà chắc bởi vì chúng ta đang dần thấy yên ổn khi chơi với một cái máy tính hơn là với một người…
  • Suốt cuộc đời này, không gặp được anh là nỗi cô đơn lớn nhất. Mà gặp được rồi, vẫn cứ cô đơn.
  • Chỉ là em sợ sự cô đơn nên mới muốn tìm một người ở bên cạnh yêu thương mình mà thôi!

(st)

Cô Độc

Image

41beb1d6-549a-4e90-b560-249702b38637

Tôi từng nghĩ, một người cả đời khép mình lại, không bao giờ mở lòng với một ai, sống tách biệt với thế giới bên ngoài hẳn là rất cô độc.

Nhưng có một ngày tôi nhận ra, cô độc không phải là không có ai bên cạnh, hoặc không để ai bên cạnh mình, mà chính là không thể bên cạnh người mình yêu thương nữa.

“Ở bên nhau” – ba chữ này còn ấm áp gấp trăm lần “anh yêu em”.

“Không thể bên nhau” – bốn chữ này cay đắng hơn “chúng mình chia tay” ngàn lần.

  • Cô độc, không phải là một mình trong căn phòng với bốn bức tường quạnh vắng, mà chính là giữa chốn ngổn ngang người, nhìn ngả nào cũng chẳng thấy bóng dáng ấy.
  • Cô độc, không phải là đứng giữa một nơi xa lạ cùng những gương mặt chưa từng mở miệng gọi tên, mà chính là ở một nơi thân quen nhưng đã thiếu đi một người từng gắn bó.
  • Cô độc, không phải là lạc giữa cái thành phố to lớn xa lạ, mà chính là đi hết những con đường trong thành phố bé nhỏ quen thuộc, vẫn chẳng thể vô tình lướt qua bóng người nhớ thương.
  • Cô độc, không phải là chẳng có lấy một số điện thoại trong danh bạ, mà chính là chẳng thể gọi cho số mình muốn.
  • Cô độc, không phải là ngồi ăn một mình ở một hàng quán xa lạ, mà chính là quán cũ, đường xưa, người xa khuất.
  • Cô độc, không phải là chẳng có một ai để bản thân nghĩ đến, mà chính là vì nghĩ đến một người quá nhiều.
  • Cô độc, không phải là chẳng có ai để yêu, mà chính là vì yêu một người quá nhiều dù đã chẳng thể tiếp tục bên nhau.
  • Cô độc, chẳng phải là tối tối chẳng có ai rủ rê hàng quán, chẳng có ai đưa đón đón đưa, mà chính là người muốn đi cùng vĩnh viễn đã không thể cùng đi, chỉ có thể ngồi nhà viết những dòng không bao giờ gửi cho ai.

(st)

D’amour ou d’amitié

Lui seul peut decider qu’on se parle d’amour ou d’amitie
Moi je l’aime et je peux lui offrir ma vie
Meme s’il ne veut pas de ma vie
Je reve de ses bras oui mais je ne sais pas comment l’aimer
Il a l’air d’hesiter entre une histoire d’amour ou d’amitie
Et je suis comme une ile en plein ocean
On dirait que mon coeur est trop grand…

[Thơ] Nụ cười Xuân ~ Xuân Diệu

Tết Ất Mùi sắp đến, xin chia sẻ một bài thơ về Xuân và Tình yêu của Xuân Diệu, Ông hoàng Thơ tình Việt Nam, một trong những nhà thơ yêu thích của mình :)

slide-dao

Giữa vườn ánh ỏi tiếng chim vui
Thiếu nữ nhìn sương chói mặt trời
Sao buổi đầu xuân êm ái thế !
Cánh hồng kết những nụ cười tươi.

Ánh sáng ôm trùm những ngọn cao
Cây vàng rung nắng lá xôn xao
Gió thơm phơ phất bay vô ý
Đem đụng cành mai sát cành đào

Tóc liễu buông xanh quá mỹ miều
Bên màu hoa mới thắm như kêu
Nỗi gì âu yếm qua không khí
Như thoảng đưa mùi hương mến yêu

Này lượt đầu tiên thiếu nữ nghe
Nhạc thầm lên tiếng hát say mê
Mùa xuân chin ửng trên đôi má
Xui khiến lòng ai thấy nặng nề…

Thiếu nữ bâng khuâng đợi một người
Chưa từng hẹn đến – giữa xuân tươi
Cùng chàng trai trẻ xa xôi ấy
Thiếu nữ làm duyên, đứng mỉm cười.

Xuân Diệu

ARTWORK : Rain or Shine by Aiman Akhtar

Image

2014-07-23(124043)_RainorShine_3DTotal(3D illustration based on a 2D concept)

I’m not saying anything, doesn’t mean I’m ignoring you.
SWEET :X

Kỷ Niệm Giáng Sinh

Quote

Cái không chiếm được mới là cái tốt nhất. Cái tốt nhất nhưng đạt được không dễ dàng, đó mới là đáng quý trọng. Thiếu chút nữa có thể đạt được đến cuối cùng nhưng cuối cùng không đạt được, nhất định sẽ cả đời khắc cốt ghi tâm.