Một nền giáo dục thất bại!

Đôi lời muốn nói: Với một đứa không trải qua cuộc chiến nước sôi lửa bỏng vào đại học tại Việt Nam như mình, thì có lẽ không đủ “trải nghiệm” để nhận xét gì. Mặc dù vậy, không năm nào mình thấy thi đại học lại suôn sẻ cả, năm nào cũng “vỡ trận” (theo comment của bạn mình). Liên tục đổi mới, liên tục thay đổi, gần như không có tí quy chuẩn nào, và học sinh thì như chuột bạch :( Haizzz. Buồn.

Mình đang nghiên cứu học thêm horticulture, có liên quan đến nông nghiệp. Tìm hiểu các chương trình của đại học Nông Lâm tại Việt Nam lại càng làm mình trăn trở nhiều hơn.

Tạm dừng ở đây, vẫn luôn hi vọng vào một tương lai sáng sủa (dù hi vọng càng lúc càng bé dần, lol)

11/08/2017
Bạch Liên

1. Không có quốc gia nào mà thí sinh thi 30 điểm/3 môn lại rớt đại học cả. Trên đời này rất rất khó có sự hoàn thiện đến mức đó cả. Thậm chí đạt đến sự hoàn thiện tuyệt đối 30 điểm/ 3 môn vẫn rớt. Chỉ tuyển những thí sinh trên 30 điểm nghĩa là những thí sinh đó trên sự hoàn thiện tuyệt đối à.

2. Không có quốc gia nào mà nghề cốt lõi nhất cho một đất nước, gốc rễ nền tảng nhất là giáo dục thì ngành sư phạm lấy đầu vào thấp nhất 12,5 điểm để sau này thành giáo viên.

3. Không có quốc gia nào phát triển mà các ngành nền tảng, tạo ra sản phẩm, tạo giá trị vững chắc như nông nghiệp, kỹ thuật…. bị coi rẻ đến mức chỉ dành thí sinh điểm thấp. Thậm chí thí sinh không thèm quan tâm nữa.

4. Không quốc gia nào mà những ngành “khổ cực nhất, phục vụ nhân dân” như công an lại lấy trên sự tuyệt đối. Thí sinh thi 30 môn đạt tuyệt đối 30 điểm là rớt. ???? Chả hiểu sao bọn trẻ lại bon chen vào ngành này!!!

5. Không quốc gia nào mà ngành chăm sóc sức khoẻ, liên quan tính mạng con người nơi lấy 29,5 điểm, có nơi chỉ cần xét học bạ hay đủ điểm sàn là sau 5,6 năm thành Bác sĩ, dược sĩ hết.

6. Không quốc gia nào, nông nghiệp là thế mạnh đất nước mà chả học sinh nào muốn vào học, nếu có là những thí sinh điểm thấp hết đường mới vào ngành đó học.

7. Nếu chỉ tính riêng ngành Bs đa khoa, trường đại học y dược tphcm, có 404 em đỗ mức 29,25 điểm thì chỉ có 26 thí sinh trúng tuyển mà không có điểm cộng và ưu tiên còn lại 378 thí sinh trúng tuyển là nhờ đối tượng ưu tiên, vùng ưu tiên. Vậy các em giỏi thật mà không thuộc đối tượng ưu tiên thì phải gác lại giấc mơ đại học nhé! Không quốc gia nào có được điều này!!!

Ôi Giáo dục Việt Nam!

Link bài viết gốc

Advertisements

Những cuộc đời ngắn ngủi…

Khi chúng tôi tổ chức chương trình trải nghiệm doanh nghiệp một ngày, các sinh viên tham quan doanh nghiệp, tìm hiểu công việc diễn ra tại các phòng ban, xem các nhân viên làm việc thế nào, ăn trưa ra sao, những báo cáo kế hoạch phải làm, phải soạn… Nhìn chung, sinh viên đều thấy hài lòng, trừ việc duy nhất là đến 90% các em ghi trong bản đánh giá cuối ngày là “cường độ căng thẳng quá” nên đều thấy mệt.

QdNaHcl9

Thực tế “cường độ căng thẳng” diễn ra như sau: buổi sáng các em đến lúc 8g30, nghe hướng dẫn trong ba tiếng (có nghỉ giữa buổi), rồi 11g30 nghỉ ăn cơm và 13g30 mới quay lại tiếp tục hành trình tham quan, tìm hiểu các phòng ban…

Đó là một ngày làm việc điển hình của mọi nhân viên bình thường, thậm chí thời gian ngắn hơn và chẳng có mấy áp lực. Vậy mà hầu hết đều không quen và rất mệt…

Nhìn đến thể lực mới thấy nhiều em khá nhỏ bé, gầy gò, sinh viên nữ có khi chỉ chừng 40kg, cao chừng 1,55m, trông khá yếu. Các em nam cũng không khá hơn, hầu hết đều cận và có phần rụt rè. Một thể trạng mà quan sát qua cũng thấy hầu như do ít/không rèn luyện thể dục thể thao.

Với thể lực ấy và tâm trạng phần lớn các em chưa sẵn sàng với cuộc sống, tôi không rõ liệu các em có thể làm tám tiếng thật sự, chưa nói nhiều hơn khi đi làm hay không.

Vào dịp cuối năm, tôi có nhiều buổi hẹn với đám bạn cũ. Lứa bạn bè tôi bây giờ đều ở độ tuổi 40-45, hầu hết đều lộ vẻ mệt mỏi, một vài người ta thán về việc xuất hiện bệnh tật, một vài người tự bắt đầu thấy già, bắt đầu thấy ở bên kia sườn dốc.

Nhiều người đã tính đến nghỉ hưu, không làm việc vất vả nữa, thích hưởng thụ và tụ tập bạn bè vui vầy tuần một vài cuộc… Cứ như thể cuộc sống của họ đã bắt đầu dừng lại, những hăm hở, háo hức và sôi nổi với cuộc sống dường như bị năm tháng bào mòn và cướp đi…

Giật mình nhìn lại, sự thật là chúng tôi cũng bắt đầu cuộc đời khá muộn, 17-22 tuổi hầu hết vẫn chỉ biết đi học, ngu nga ngu ngơ. Cuộc sống của chúng tôi loanh quanh ở Hà Nội, bởi ngày đó không có điều kiện và không đủ mạnh dạn thực hiện những chuyến đi xa. Chúng tôi càng không được đi ra bên ngoài biên giới Việt Nam, còn các địa danh, các di tích, các vùng quê cũng hầu như rất ít đến, trừ vài điểm khu du lịch. Continue reading

J’ai réalisé

3url

J’ai peur mon rêve disparaissent à partir du moment que je ne sais pas…

Đôi điều suy ngẫm tháng cuối năm

Nhanh thật, tháng 12 đã tới rồi, sắp hết 1 năm…
Hôm nay mình đọc được bài này trên tờ báo nhỏ, thấy thú vị nên ghi lại đây để thi thoảng tự nhắc nhở bản thân.

1. Cha mẹ chỉ biết cho, chẳng biết đòi.
Con cái thích vòi mà không biết trả.

2. Cha mẹ dạy điều hay, kêu lắm lời.
Bước chân vào đời ngớ nga ngớ ngẩn.

3. Cha nỡ coi khinh, mẹ dám coi thường.
Bước chân ra đường kính phường trộm cướp.

4. Cha mẹ ngồi đấy không hỏi, không han.
Bước vào cơ quan cúi chào thủ trưởng.

5. Ngồi cùng thiên hạ, trăm việc khoe hay.
Cha mẹ ốm bảy ngày không lời thăm hỏi.

6. Cha mẹ còn chẳng thơm thảo bát canh rau.
Mai khuất núi rồi xây mồ to, mả đẹp.

7. Vào quán thịt cầy, trăm ngàn coi nhẹ,
góp giỗ cha mẹ suy tị từng đồng.

8. Bài hát Tây Tàu hát hay mọi nhẽ.
Lời ru của mẹ chẳng thuộc câu nào.

9. Giỗ cha coi nhẹ, nuôi mẹ thì không.
Cả vợ lẫn chồng đi làm từ thiện.

10. Khấn Phật, cầu Trời, lễ bái khắp nơi,
nhưng quên lời mời cơm Cha, trà Mẹ.

(st)

Người Việt dễ ghét và Những câu chuyện về đàn bà

Việt Anh

I- NGƯỜI VIỆT DỄ GHÉT (Nguyễn Hưng Quốc)

Từ trước đến nay, một cách công khai, trên sách báo cũng như trên các diễn đàn, hình như ai cũng nói người Việt…đáng yêu. Đó cũng là nhan đề cuốn sách do Doãn Quốc Sỹ viết và xuất bản tại Sài Gòn trước năm 1975. Xuất phát từ một lập trường và động cơ chính trị hoàn toàn ngược lại với Doãn Quốc Sỹ, Vũ Hạnh, giả danh một người Ý (Pazzi), cũng vội vã viết cuốn “Người Việt cao quý”, trong đó, nội dung chính của khái niệm “cao quý” cũng là…sự đáng yêu.

Mà không phải chỉ có người Việt Nam mới nói thế. Tôi có khá nhiều sinh viên Úc hoặc người các nước khác thường đi Việt Nam. Nhiều người không ngớt khen là người Việt Nam đáng yêu. Cách đây mấy năm, có một sinh viên…

View original post 2,546 more words

Chờ…

Quá quan tâm một người sẽ chỉ khiến cho bản thân càng thêm đau đớn, quá để ý đến một người sẽ chỉ khiến cho bản thân càng thêm lo lắng và buồn phiền, quá thương yêu một người, đôi lúc cũng chỉ là tự chuốc lấy những đắng cay.

Giữa chúng ta là khoảng cách của một đại dương, của thời gian và của những bề bộn trong cuộc đời này. Mỗi ngày người dành cho tôi mười lăm phút, vội vã hỏi chuyện đời, chuyện vui, chuyện buồn, nhưng mười lăm phút ấy lại khiến tôi cả một ngày chờ đợi.

Tôi ở đầu bên này tự hỏi người ở đầu bên đó đang làm gì? Có nghĩ tới tôi nhiều như tôi nghĩ đến người không? Có nhìn màn hình rồi ngẩn ngơ chờ đợi như tôi hay không?…

Nhiều lúc tôi tự lừa dối mình, rằng cuộc sống này khiến hai đứa bận rộn quá, sự vô tâm của người cũng từ đó mà thành, người không có thời gian cho tôi, là bởi vì người vốn chẳng còn thời gian nào để mà dành ra nữa. Nhưng sự thật trong lòng tôi vẫn luôn hiểu, tôi ở trong lòng người vốn chẳng quan trọng đến mức đáng để người dành thêm một chút thời gian nữa cho riêng tôi.

Tôi ở nơi này vẫn chờ, còn cuộc sống của người, vốn vẫn chẳng hề bị ảnh hưởng cho dù có tôi, hay là không có tôi. Còn cuộc sống của tôi, vốn đã chẳng còn được như lúc trước người chưa đến nữa, bởi vì khi có thể có người, tôi chỉ muốn được ở bên người mà thôi. Còn khi vốn có thể có tôi, người vẫn sẵn sàng dẹp tôi sang một góc để tìm cuộc vui ở những nơi chốn khác xa hơn nữa…

Chuyện tình cảm, cán cân không bằng ở hai đầu, thì người yêu nhiều vẫn sẽ mãi là người khổ tâm hơn…

Posted from WordPress for BlackBerry.

Losing

Sometimes, like today, she lets herself lose into her own fear, to realize that she has worn a great, strong and confident mask too long. She has forgotten about it, almost. She’s tired, and lonely, and she cries, silently. One of her friends, the first and only time, saw her tears, said that, they looked like pearls or diamonds. She laughed a lot. Are they pretty, or precious like that? Nah…

She just ignores and pretends that she does not know the root of it. Low self esteem? Reading psychology books can only help her to recognize her problem, not cure it. She does not know why. She just always tries her best to learn and achieve high level in everything she can. It will be great cover, she talked with her shadow under grandfather’s tree, when she was 10…

This family, this society, and this life, until now, has taught her to be strong, but has never taught her to be embrace vulnerability. She does not have a close person to share, well, she talks to herself that she does not care, she has depends on herself since childhood, she gets used to it, to her fear, and worry. Why do you need a soulmate? The only time she can be herself, be emotional, be open with her heart, is with her love. Sometimes, she asks the mirror whether she is too innocent to be like that, to be off guard, to lose herself, to trust and love unconditionally, then, to get pain, again, because of her beloved one. Such a fool, the mirror said…

She made a promise to herself that she will never let her future children experience low self esteem abuse, or other abuses like she had when she was a kid. She sympathies and tries to not blame anyone. Frankly, she wants to forget completely, all nightmares and sad memories. They are painful, and make her feel weak. She hates that feeling, especially in front of others.

However, in another way, she treasured her pains. They has helped her to write lots of poems and stories, to observe life differently, and to love small, simple happiness and surprises.

She has transformed and learned to be a new positive person, after the accident. Today, first day, she has been back with her inner feelings again. Because of two beloved people. She has never asked any return, but wondered if they know, her effort, and do not judge all her (imaginary) “not good enough”. She wants to ask: Did I perform well? Are you happy with me?

Then she answers, she believes they do know her effort…

Let her be sad, and cry, just a bit….

Maybe she is a bit dramatic and pity herself, or too much~

~

It’s life, clock is keep running, and she’s a sailor on the ocean. Stand up, smile, move forward :)